THCS ĐẠI NGÃI - class 9a2 2010-2011. Gia đình của yêu thương
Chào mừng bạn đến với diễn đàn của lớp 9a2 THCS Đại Ngãi. Để có thể trả lời và đăng bài viết trên diễn đàn 9a2family.forum.st hãy đăng ký làm thành viên của diễn đàn!



 
IndexPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Top posters
nghi^^ (123)
 
p3_ankute_9a2 (114)
 
[AMÍN]tổng qản (108)
 
cỜđỏ_Hânkute (98)
 
KaKa_H_9a2 (59)
 
[SASA]phó tổng qản (42)
 
sử ngọc nhi_LaLa (37)
 
YT.hdst.net (30)
 
Ypn.tn (21)
 
mc_Nguyen (17)
 

Share | 
 

 "Chiếc lược ngà" phần cuối!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
[AMÍN]tổng qản
Tổng Quản
Tổng Quản


Nữ
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 108
Được thanks 6
Birthday 21/01/1996
Join date : 19/03/2011
Age Age : 21
Home Home : Gia đình 9a2 - đã đk công nhận gia đình văn hóa cấp trường cùng với bằng chứng nhận gia đìh có truyền thống "xih ẹp"

Bài gửiTiêu đề: "Chiếc lược ngà" phần cuối!   Thu Apr 07, 2011 10:01 pm

tiếp theo đoạn ông Sáu hy sinh ( SGK)


Các bạn ạ! Trong những ngày đen tối ấy, người sống phải sống bí mật thì cũng
đã đành một lẽ, còn người chết cũng phải chết bí mật nữa. Mộ của anh không
thể đắp cao lên được - tìm thấy mồ mả, chúng sẽ đào lên và tìm ra dấu vết - cho
nên ngôi mộ của anh là ngôi mộ bằng, bằng phẳng như mặt rừng vậy. Tôi lấy
dao khắc vào một gốc cây rừng cạnh chỗ anh nằm làm dấu cho dễ nhớ.
Sống như thế và chết như thế, hỏi vậy làm sao mà chịu được? Chúng ta buộc
phải cầm súng.
Sau khi có căn cứ khá an toàn, người nhà tôi có đến thăm. Tôi định gởi cây
lược ngà về cho cháu Thu. Nhưng chị Sáu và cháu Thu không còn ở làng nữa.
Qua những lần tố cộng, những trận càn, những trận đốt làng dồn dân của bọn
Mỹ, không có mấy năm mà làng nước tan tác đi nhiều lắm. Mỗi người đi mỗi
nơi chẳng ai được tin ai. Người nhà tôi bảo có lúc nghe chị Sáu chạy lên Sài
Gòn, có lúc lại nghe chị Sáu lại quay về Đồng Tháp, vì thế mà tôi giữ mãi cây
lược của cháu.
Tôi cầm cây lược nhìn ngắm, lòng thấy bùi ngùi.
Trong lúc đó tiếng máy vẫn nổ giòn, và tôi lại muốn nhìn rõ cô giao liên -
người đang giữ sinh mạng của mình. Đêm không tối, cũng không sáng, nền
trời tràn qua nhiều lớp mây mỏng, rải rác một vài chòm sao. Trời sáng mập mờ
- Tôi chỉ nhìn thấy được dáng người của cô giao liên, gương mặt như hơi tròn
và một đôi mắt, đôi mắt của người con gái thật là khó tả. Chẳng hiểu cớ sao, từ
cái ánh mắt ấy, tôi dần dần thấy một người quen, quen lắm. Tôi cố nhớ, nhớ
không ra, tôi thấy mình lẩn thẩn.
Bỗng có tiếng kêu thất thanh:
- Máy bay !
- Máy bay !
Xuồng liền chòng chành, như có người định lao xuống, người nhốn nháo và
nhiều tiếng lao nhao lên:
- Tấp vào !
- Đâu?
- Đèn nó ở phía sau kìa!
- Tấp vào, tấp vào. Phản lực!
Cô giao liên cho máy nổ nhỏ dần, quay lại sau một lúc rồi bảo:
- Không phải đâu, sao trên trời đó mà.
Trong lúc mọi người đang lo, có người hoảng hốt, có người định nhảy thì giọng
của cô bình tĩnh như vậy đó. Có người chưa thật tin, nhưng trước thái độ thản
nhiên của cô, mọi người lại ngồi yên. "Sao trên trời đó mà", giọng nói nhỏ nhẹ
và ngọt ngào. Và cô lại cho máy nổ to.
Sau mấy ngày đi bộ, được ngồi trên chiếc xuồng máy thật là thích thú. Nhưng
nghĩ đến máy bay, tôi lại thấy phiền. Tiếng máy đuôi tôm nổ to quá như át cả
tiếng máy bay. May mà gặp cô giao liên bình tĩnh, cô mà rối, chắc có người đã
nhảy rồi, xuồng chắc cũng chìm mất. Tôi cố không nghĩ gì khác, tập trung lắng
nghe tiếng máy bay.
Xuồng bắt đầu vào một quãng kinh trống, hai bên bờ không có một ngôi nhà,
xa xa một chòm tre, một lùm cây, hai bên là cánh đồng hoang. Tôi sốt ruột
muốn cho xuồng lao nhanh hơn. Hình như hiểu tâm trạng tôi, cô cho máy nổ
to. Sóng trước mũi xuống trào lên kéo thành những đợt sóng dài, làm run rẩy
đám cỏ hai bên bờ, vỗ bập bềnh các giề lục bình và các đám nghề(2) mọc
hoang.
Trong lúc mọi người đang yên tâm, đang thích thú ngồi trên chiếc xuồng lao
nhanh thì cô giao liên tắt máy báo tin:
- Máy bay!
Cô vừa nói vừa tấp sát lại bụi tre. Chiếc xuồng sau cũng tấp lại. Rõ ràng là có
tiếng máy bay, tiếng cánh quạt "lạch bạch" của đám trực thăng Mỹ. Tôi chẳng
biết cái lỗ mũi của cô thính đến cỡ nào, còn cái tai của cô rõ là thính thật, tiếng
máy bay lẫn trong tiếng máy đuôi tôm, thật khó nghe.
Xuồng chòng chành, có người chới với muốn té:
- Nó còn xa lắm! - Cô trấn tĩnh chúng tôi - Các bác, các chú bước lên phân tán
mỏng, tìm núp vào chỗ kín. Nếu nó có soi tới các bác, các chú nhớ đừng động
đậy - Trong lúc cô nói, anh em khách đã vọt lên bờ hết rồi. Tôi là người cuối
cùng. Tôi vừa bước lên thì cô bảo:
- Bác cứ ở đây đi. Xuồng ít người không sao!
Nếu một người nào khác bảo như vậy, tôi chắc không nghe. Trước thái độ của
cô, ngồi cùng một chiếc xuồng với cô tôi thấy vững hơn ngồi trong công sự.
Đám trực thăng Mỹ từ đầu kinh soi lần lần tới, tiếng động cơ của nó rầm rộ,
như hàng chục chiếc tầu thủy đang chạy. ánh sáng ngọn đèn soi của nó mỗi
lúc một gần. Bọn Mỹ, ngụy thường đi ba chiếc, một chiếc tìm người, tìm mục
tiêu, còn hai chiếc soi đèn thì bắn.
- Lấy lá cây che kín, đừng động đậy nhé! - Cô lại nhắc tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi bị trực thăng soi, khi ngọn đèn của nó soi qua - cái thứ
ánh sáng chói chang và tiếng cánh quạt đập trên đầu, tôi thấy xuồng mình rõ
quá, tôi thấy cái be dài, thấy những lỗ trống của ba lô dưới lớp lá ngụy trang,
thấy cỏ quặn lên như trong một cơn lốc, tôi nghĩ: "Thôi chết rồi". Tôi rút vai
thu mình cho nhỏ lại. Như đoán được tâm trạng của tôi, cô lại nhắc:
- Nó không thấy rõ mình như mình thấy mình đâu!
Lần này, lời cô nói với tôi không hiệu quả nữa. Phút chốc tôi lại muốn lao
xuống nước. Nhưng tôi kịp trấn tĩnh.
Rồi cái ánh sáng ma quỷ ấy xa dần với tiếng động cơ rầm rộ mỗi lúc mỗi xa.
Đêm lại mờ mờ đi. Tôi vẫn ngồi im vì còn lo nó quay trở lại. Cô giao liên nói
như an ủi tôi:
- Nó làm coi dữ vậy, nhưng nó chẳng thấy cái gì đâu. Miễn là mình bình tĩnh,
đừng động đậy - Đoạn cô nhìn ra cánh đồng, gọi anh em khách. Anh em có
người ướt nhem, vừa thay quần áo, vừa chửi rủa. Xuồng lại nổ máy.
Quá nửa đêm, đoàn chuyển lên đi bộ - Chúng tôi đi men theo bờ mẫu, băng
qua cánh đồng, bờ mẫu chỗ bùn lầy, chỗ lồi lõm, chỗ nhầy nhụa, chúng tôi đi
sát vào nhau và hầu như thay phiên nhau trượt té vậy. - Người này đang lom
khom ngồi dậy, người khác lại đánh "ạch" ngã xuống ruộng, chúng tôi, dép
cầm tay, mò mẫn đi từng bước, cứ thế mà đi. Gần đến bờ sông, giao liên cho
chúng tôi dừng lại, phái trinh sát đi bám đường.
Hai trinh sát đi khoảng hai mươi phút thì đụng biệt kích. Lần này bọn nó
không nằm phục trong đám vườn dọc bờ kinh, nó chồm ra ngoài ruộng. Súng
nổ tới tấp. Đạn rít veo véo qua đầu chúng tôi.
- Nằm xuống! Cô giao liên ra lệnh - Anh Tư dẫn khách đi, tôi ở lại.
Chẳng hiểu sao, lúc đó tôi muốn kéo cô cùng đi. Qua giọng phân công của cô,
tôi đoán cô là nhóm trưởng. Vừa nghe tiếng cô, nhìn lại cô đã vụt chạy đâu rồi.
Đạn đan thành lưới rít qua đầu chúng tôi, rơi "chéo chéo" trên mặt ruộng,
khiến chúng tôi phải nằm dán người vào bờ mẫu không sao ngóc đầu lên được.
Trong lúc đó, phía bên trái, bỗng có nhiều tiếng "cạc bin" nổ. Lập tức đường
đạn bay về hướng đó. Tôi đoán biết, cô giao liên đang dẫn đường đạn bay về
mình.
- Chạy ! - Anh Tư, người giao liên ra lệnh. Đoàn khách chúng tôi liền vọt lên.
Tôi không phải là người dạn súng cho lắm, nhưng lúc đó, tôi không thấy lo cho
mình nữa, tôi cứ nghĩ đến cô giao liên. Đoàn khách chúng tôi - không hàng
ngũ, chạy bừa qua ruộng lúa, đâm thẳng ra ven cây, rồi vượt qua sông.
Tiếng súng mỗi lúc một dữ dội. Tôi cố lắng nghe tiếng "cạc bin" của cô, nhưng
không tài nào nghe được, lòng cứ xôn xang.
Nhờ có tiếng súng biệt kích mà chúng tôi đến rặng cây làng rất sớm. Anh em
bên kia trạm - trạm L. A, cũng vừa đến, không phải chờ lâu.
Đoàn tập hợp lại trong một đám dứa bị chất độc hóa học, tàu lá lơ thơ, trống
trải. Đoàn khách còn đủ mặt, có một vài người bị mất dép, có người qua sông
bị trôi ba lô. Còn tôi, già mà hãy còn cứng. Tôi chả mất một món gì.
Ai cũng mệt mỏi, anh em giao liên cho chúng tôi nằm nghỉ đến sáng. Có người
không cần phải mắc võng, cũng chẳng trải ni lông, nằm vật xuống đất, lấy
bòng làm gối, ngáy pho pho. Còn tôi, vì nhiều nỗi, nên cứ lơ mơ. Tôi đang trên
đường về tỉnh nhà. Làng nước đâu còn như xưa nữa. Người ta bị rời nhà, bị dồn
vào các trại tập trung, rồi người ta lại phá ra, cả vườn tược cũng thay đổi. Tôi
nghe nói vậy, nhưng không thể hình dung ra được. Tôi cứ nhớ lại cảnh cũ. Nhớ
những lần trở về, nhớ cảnh chia tay của cha con anh Sáu mà cây lược tôi vẫn
còn giữ đây. Trong khi nghĩ miên man, đôi lúc tôi chợt nhớ đến anh em ở lại
chặn bọn biệt kích. Nhất là cô giao liên. Chẳng hiểu cô bé và anh em giao liên
ra sao. Mệt quá rồi tôi cũng thiếp đi...
Nghe đâu đây có tiếng chân đi, tiếng người nói, tiếng cười đùa. Tôi chợt tỉnh
dậy, thấy trời đã đâm mây ngang, màn đêm như vén dần ra cánh đồng. Tôi thấy
một nhóm người, chẳng nghe họ nói gì, nhưng biết là họ đang kể lại những
chuyện sôi nổi. Và tôi nhìn thấy, cô giao liên, quần áo cô bùn đất bê bết và
đẫm ướt. Thế là họ về kịp rồi.
Tôi vừa đến họ cũng vừa chìa tay ra. Bây giờ tôi mới nhìn rõ cô. Cô vừa chặn
địch, vừa bước ra khỏi chỗ nguy hiểm mà mặt cứ phơi phới. Mặc dù nước da cô
bị rám nắng, tôi trông cô không quá hai mươi tuổi. Con gái hai mươi tuổi
không thể có cặp mắt trong sáng như thế, và cô mới ngây thơ làm sao, cô vẫn
còn đeo bông tòn ten, cô đi dần về phía tôi, tôi bỗng muốn tỏ lòng mến phục
của tôi đối với cô, cả lòng cảm ơn nữa. Nhưng chẳng lẽ lại nói như vậy, tôi mỉm
cười chào cô và làm quen:
- Này cháu. Bác lo cho cháu quá! Cháu thứ mấy?
- Dạ cháu thứ hai.
- Sao bác lại nghe có người kêu cháu là chị út? Chắc là cháu đã có...
- Dạ không! - Cô giao liên chận câu nói của tôi lại - cháu vừa thứ hai vừa thứ út
vì cháu là con một mà!
- Cháu là người ở làng nào mà sao bác thấy quen quen.
- Dạ cháu ở Cù Lao Giêng!
Nghe đến tên làng, tôi bỗng giật mình. Nhìn cái đôi mắt cô bé, ngực tôi bỗng
phập phồng, và như có linh tính, tôi liền hỏi lại, hỏi dồn dập:
- Có phải Cù Lao Giêng, quận Chợ Mới, tỉnh Long Châu Sa không vậy cháu?
- Dạ phải.
- Cháu tên gì?
- Cháu tên Thu.
- Thu à? Tôi lặp lại và kinh ngạc .
Tôi lặp bặp hỏi tiếp:
- Có phải ba cháu là Sáu, má cháu là Bình phải không?
Cô bé kinh ngạc đến nỗi không nói được nữa, nó mở tròn mắt nhìn khắp người
tôi. Trong lúc đó, anh em giao liên trạm L.A. kêu khách chuẩn bị lên đường.
Nhưng tôi chẳng để ý cũng chẳng muốn nghe, tôi quay lại và bảo:
- Chờ tôi một chút.
Tôi quay lại cô bé. Cả hai người vẫn còn ngạc nhiên. Cô bé vẫn tròn mắt nhìn
tôi, đúng, đúng, đúng là đôi mắt của con cháu. Tôi thầm nghĩ, và bảo:
- Có phải không cháu?
- Dạ... Sao bác biết?
Tôi cố nén xúc động nhưng cũng lặp bặp nhắc lại:
- Bác là bác Ba đây này. Cháu có còn nhớ lúc ba cháu đi, ba cháu có hứa mua
cho cháu cây lược không?
Cô cháu khe khẽ gật đầu: "Dạ nhớ, dạ nhớ".
Các bạn ạ! Trong kháng chiến có những cuộc gặp gỡ thật tình cờ! Tôi vừa nhìn
cháu, vừa móc túi lấy ra cây lược.
- Ba cháu gởi cho cháu cây lược ngà này đây. Cây lược này do ba cháu làm.
Đôi mắt của cháu lại to tròn hơn, mặt xúc động đến thẫn thờ. Cháu đưa tay
nhận cây lược. Cây lược như đánh thức kỷ niệm ngày chia tay, ngực cháu phập
phồng. Thấy cháu nhìn ngắm cây lược, tim tôi bỗng nhói đau. Tôi biết cháu
đang bàng hoàng trước hạnh phúc bất ngờ, tôi không muốn làm gì xao động
đến hạnh phúc của cháu, tôi thấy cần phải nói dối:
- Ba cháu vẫn khoẻ, ba cháu không về được, nên gởi cho bác.
Cháu Thu liền chớp mắt nhìn tôi, môi mấp máy run run:
- Chắc là bác lầm, cây lược này không phải của ba cháu.
Tôi đâm ra thất vọng, hoang mang nữa, tôi hỏi lại:
- Ba cháu tên Sáu, má cháu tên Bình phải không?
- Dạ phải - Hình như cháu muốn khóc, mắt cháu đỏ hoe nhưng cố nén và nói:
- Nếu cháu không lầm thì chắc bác sợ cháu buồn nên bác nói giấu cháu. Cháu
biết cha cháu chết rồi. - Cháu chớp mắt, hai giọt lệ ứa ra, vỡ tràn qua đôi mắt -
Cháu chịu đựng được, bác đừng ngại, cháu nghe tin ba cháu chết đã hai năm
rồi, sau đó thì cháu xin má cháu đi giao liên...
Cháu còn muốn nói gì nữa, nhưng giọng bị tắc nghẹn đầu cúi xuống, mái tóc
khẽ run run. Còn tôi , tôi lỡ nói dối, nên chẳng biết thế nào nữa, đành im lặng.
Trong khi đó, anh em trong đoàn táo tác gọi tôi, giục tôi đi. Không thể nán lại
được nữa, tôi đành phải vội vàng hỏi xin cháu địa chỉ, hỏi thăm qua mẹ cháu và
bà con.
Nỗi mừng gặp gỡ bất ngờ khiến tôi chưa hết bàng hoàng thì lại phải chia tay.
Nhìn cháu tôi bỗng buột miệng nói:
- Thôi, ba đi nghe con!
Tôi không nghe cháu đáp lại, chỉ thấy đôi môi tái nhợt của cháu mấp máy.
Đi được một quãng xa nhìn lại, tôi thấy cháu cố đi theo tôi một đoạn đường.
Cháu dừng lại trên bờ mẫu những đợt sóng lúa xanh nhỏ nối đuôi nhau dập
dờn như chạy đến vỗ về cháu. Sau lưng cháu là đám dừa bị chất độc hóa học
mà tàu lá chỉ còn những cọng khô như những chiếc xương cá khổng lồ treo
lủng lẳng, đọt non vừa mới đâm lên, xa trông như một rừng gươm.
Lúc chia tay, tôi không nghe cháu gọi tôi là ba. Nhưng những lúc nằm một
mình, nhớ lại thì tôi nghe tiếng gọi "ba" của cháu, và tiếng "ba" như vang lên
từ trong tâm tôi.
1966
NGUYễN QUANG SáNG
:$:
Chữ Ký
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
[SASA]phó tổng qản
Phó Tổng Quản
Phó Tổng Quản


Nữ
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 42
Được thanks 4
Birthday 06/01/1996
Join date : 02/04/2011
Age Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: "Chiếc lược ngà" phần cuối!   Fri Apr 15, 2011 1:43 am

hay nhức nhói
Chữ Ký
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nghi^^
Mem
Mem


Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 123
Được thanks 10
Join date : 26/03/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: "Chiếc lược ngà" phần cuối!   Thu Apr 28, 2011 12:53 am

:( con nhỏ thu lì lợm
aj cho nó làm giao liên zj. >"<
Chữ Ký
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
[AMÍN]tổng qản
Tổng Quản
Tổng Quản


Nữ
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 108
Được thanks 6
Birthday 21/01/1996
Join date : 19/03/2011
Age Age : 21
Home Home : Gia đình 9a2 - đã đk công nhận gia đình văn hóa cấp trường cùng với bằng chứng nhận gia đìh có truyền thống "xih ẹp"

Bài gửiTiêu đề: Re: "Chiếc lược ngà" phần cuối!   Thu Apr 28, 2011 9:44 pm

Àk cái này tao bik ôg Nguyễn Quag Ság cho nó làm giao liên đó! leluoi
Chữ Ký
_________________
____♥♥♥_____♥♥♥_____
__♥_____♥_♥_____♥___
__♥______♥______♥___
___♥____9a2____♥____
_____♥_______♥______
_______♥___♥________
_________♥__________


Có một định mệnh biến chúng ta thành anh em: Không ai đi đường một mình, tất cả những gì ta gửi vào cuộc đời của người khác sẽ quay trở về cuộc đời của ta
Edwin Markham
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nghi^^
Mem
Mem


Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 123
Được thanks 10
Join date : 26/03/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: "Chiếc lược ngà" phần cuối!   Fri Apr 29, 2011 4:17 am

[AMÍN]tổng qản đã viết:
Àk cái này tao bik ôg Nguyễn Quag Ság cho nó làm giao liên đó! leluoi
xạo đồ xạo
Chữ Ký
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
[AMÍN]tổng qản
Tổng Quản
Tổng Quản


Nữ
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 108
Được thanks 6
Birthday 21/01/1996
Join date : 19/03/2011
Age Age : 21
Home Home : Gia đình 9a2 - đã đk công nhận gia đình văn hóa cấp trường cùng với bằng chứng nhận gia đìh có truyền thống "xih ẹp"

Bài gửiTiêu đề: Re: "Chiếc lược ngà" phần cuối!   Fri Apr 29, 2011 7:54 am

reply bạn Nghi : Điều này là hiển nhiên, hỏi thì trả lời
Chữ Ký
_________________
____♥♥♥_____♥♥♥_____
__♥_____♥_♥_____♥___
__♥______♥______♥___
___♥____9a2____♥____
_____♥_______♥______
_______♥___♥________
_________♥__________


Có một định mệnh biến chúng ta thành anh em: Không ai đi đường một mình, tất cả những gì ta gửi vào cuộc đời của người khác sẽ quay trở về cuộc đời của ta
Edwin Markham
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nghi^^
Mem
Mem


Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 123
Được thanks 10
Join date : 26/03/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: "Chiếc lược ngà" phần cuối!   Sat Apr 30, 2011 5:39 am

[AMÍN]tổng qản đã viết:
reply bạn Nghi : Điều này là hiển nhiên, hỏi thì trả lời
k......
Chữ Ký
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
cỜđỏ_Hânkute
Mem
Mem


Nữ
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 98
Được thanks 8
Birthday 10/11/1996
Join date : 23/03/2011
Age Age : 20
Home Home : Trạj thưƠg đjÊn 9a2 THCS Daj Ngaj kakak..

Bài gửiTiêu đề: Re: "Chiếc lược ngà" phần cuối!   Thu May 05, 2011 12:34 am

hay ngất ngay chỜy mây idol idol
Chữ Ký
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: "Chiếc lược ngà" phần cuối!   

Chữ Ký
Về Đầu Trang Go down
 

"Chiếc lược ngà" phần cuối!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Hướng dẫn đổi hộ chiếu phổ thông và hộ chiếu thuyền viên sắp hết hạn
» Trung tâm làm sổ thuyền viên,hộ chiếu thuyền & chứng chỉ trực ca cho thuyền viên
» Làm Hộ Chiếu - Sổ Thuyền Viên
» Huỳnh Ngọc Chiến
» Qúi bà chú ý : gương 2 chiều
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
THCS ĐẠI NGÃI - class 9a2 2010-2011. Gia đình của yêu thương :: Góc Học Hỏi :: Học Tập-